Trăng ơi buồn quá đi đâu? Nhớ
Trăng có bao giờ trốn luôn không?
Lộng gió đồi cao ào ạt thở
Vắng bóng chim rồi, sợ cành cong?
Trống rỗng vòm trời
Ơi sao rụng
Rụng ướt thềm hoang giọt băng tan
Loang loáng ánh đèn ngàn mảnh vụn
Cứa nát màn đêm mới kéo sang
Kinh hoảng tuyết tàn bay chấp chới
Trăng biết nơi nào, mãi rong chơi?
Cành trơ níu kéo chiều chới với
Nhẫn nại gió lùa tuyết chưa vơi
Trăng ơi vời vợi đêm huyền diệu
Đêm vắng trăng rồi, khuya hoang liêu
Hằn bóng đỉnh giáo đường nhọn lểu
Chực xé màn nhung kiếm trăng yêu!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment