Quạnh hiu chiều thứ Bảy
Nắng phai trên đồi thông
Hoàng hôn nào cũng vậy
Nhớ nhau nhiều, biết không?
Trên cành Đông không lá
Trái mùa Thu héo hon
Bóng chiều trùm thềm đá
Mặt trời in dấu son
Vẫn còn mong lung nắng
Vẫn còn chờn vờn mây
Trong căn phòng tĩnh lặng
Nghe hoài mong dâng đầy
Thương hàng cây gầy guộc
Ngóng mùa Xuân vẫn xa
Một tiếng "anh" thân thuộc
Bao giờ em nói ra?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment