Buồn diễm tuyệt tuyết ngoài trời bất tận
Nhạc không lời thánh thót giữa đêm ngân
Những vần thơ đầy nhớ thương hờn giận
Mai tuyết ngập đường khuất lấp mất dấu chân
Trong ngần tiếng dương cầm
Như ngày xưa khu vườn bí mật
Rất hồn nhiên ngón hồng trên phím trắng
Lặng lẽ trỡ về từng nốt nhạc
Những hồi ức tưởng chừng thất lạc
Đàn hạc giấy trỡ về mê ngủ cùng thơ
Xa thật rồi những ngày tháng ngu ngơ
Nghe trăn trỡ ngoài kia cơn gió xoáy
Em ra đi bỏ nguồn thơ ở lại
Để đêm đêm bàn phím nở bao bài
Em ra đi bỏ cô đơn ở lại
Để đêm đêm con dế hát mệt nhoài
Kìa hoa tuyết trắng ngần bay
Như trang lưu bút đợi hoài chưa trao
Thôi đành đợi đến ngàn sau
Xin em chỉ một lời chào cũng vui
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment