Thôi ta đừng khóc cho ta nữa
Mở cửa buồn đi đón nắng trong
Kìa hoa thấp thoáng hồng đóm lửa
Hỏi lứa dã quỳ nhớ nắng không?
Mùa Đông không lạnh như ta tưởng
Hoa trắng sau vườn thoang thoảng hương
Giấu giấc hoang đường vào tưởng tượng
Nhỏ dẫu vô tình thương vẫn thương
Mai lại tựu trường nơi xứ lạnh
Gói chút nắng hồng nhẹ hành trang
Có đàn hạc giấy trong hiu quạnh
Đêm nhớ hoa chanh thơm dịu dàng
Khẽ khàng nắng bước qua rèm cửa
Hôn ấm lòng ta, nguôi nhớ xưa
Mai nữa ta về nơi tuyết trắng
Để biết tình sầu thật nguôi chưa
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment