Đêm nay thành phố trinh nguyên quá
Quên dấu thời gian, vết đau xa
Những con đường trắng mềm đến lạ
Tuyết vội xóa giùm dấu xe qua
Thay lá nhành thông thay lá trắng
Và trăng, trăng tỏa sắc xanh lơ
Hiu hắt điện vàng soi lối vắng
Phố bỗng yên bình như tuổi thơ
Hơi thở thành mây bay mất hút
Chút lữa nhà ai thoáng qua gương
Bỗng nhớ, đâu rồi tay tháp bút?
Vui đến rồi đi vút khói sương
Những con đường trắng đôi lề trắng
Yên ắng nằm trong ánh trăng xanh
Tuyết bay từng cánh mà trĩu nặng
Như bóng hình em trĩu hồn anh
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment