Em đi tình chết không trăn trối
Thu cũng chết rồi, nhánh khô thôi
Em đi biền biệt ngày mong mõi
Trã hết tình thư ấm dấu môi
Quá đỗi đau rồi, như tê dại
Ngày tháng đều trôi, có phôi phai?
Em đi, chỉ có buồn bỏ lại
Trắng toát trời Đông để tang ai?
Đốt cháy lòng anh bằng nỗi nhớ
Niềm riêng bàn phím hóa ra thơ
Em đi, thôi hết rồi duyên nợ
Để tối cuối tuần thấm bơ vơ
Em đi, trăn trỡ đêm mùa lạnh
Dường như hạnh phúc quá mong manh
Em đi, mộng đẹp thành ảo ảnh
Không biết lệ thầm có long lanh?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment