Giếng cổ đâu rồi sao rửa ngọc
Thoáng chốc ngàn năm bụi chôn vùi
Lãy nỏ mất rồi, mưu kế độc
Tim trúng tên đồng đau chưa nguôi
Ngậm ngùi sóng biển dâng hoa trắng
Vắng Đại Tây Dương lạnh trời chiều
Quê cũ bình minh vừa hé nắng
Nặng trĩu anh thầm ngóng tin yêu
Đợi thủy triều lên bên bờ tuyết
Ôi thắm hoàng hôn huyết Mỵ Châu
Thôi, anh chẵng muốn làm Trọng Thủy
Nhỏ của anh còn, chưa chết đâu!
Nghiêng đầu anh dõi theo chim trắng
Theo nắng bay về nơi phương xa
Nước đại dương nào đều cũng mặn
Tình dẫu nơi nào có phôi pha?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment