Buồn quá sảng ta làm thơ bấn loạn
Trống kinh hoàng không gian tối cô đơn
Nhỏ đâu mất để hồn ta hốt hoảng
Nhạc không lời nghe càng thấm buồn hơn
Nhỏ hờn giận thật rồi sao hở Nhỏ
Bỏ mình anh đối diện với đêm khuya
Anh chạy trốn vội vàng căn phòng trọ
Lái cuống cuồng trên xa lộ vắng kia
Gió ào ạt đuổi theo về đến ngõ
Bỏ cuối tuần đêm thao thức Nhỏ ơi
Nhỏ có biết là niềm vui anh đó
Thiếu Nhỏ rồi anh chẳng thiết rong chơi
Nhỏ ơi Nhỏ về cùng anh đi Nhỏ
Có ngàn thơ trãi thảm đón Nhỏ về
Có hoa chanh trong vườn sau mượt cỏ
Có tay anh gở rối Nhỏ tóc thề...
Và như thế bắt đầu thơ tình tự
Từ trái tim và khối óc nồng nàn
Hạnh phúc anh trong bàn tay Nhỏ giữ
Về đây nha, dù bóng xế trăng tàn
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment