Đêm
Ngàn sao rụng trên biển vắng
Điệp điệp trùng dương sóng bủa giăng
Nở trên ghềnh đá hoa sóng trắng
Dấu giày trên cát có còn chăng?
Biển lặng
Vẫn cồn lên sóng nhớ
Đèn biển chờ ai đứng bơ vơ
Biển ơi sao mãi hoài than thở
Vật vã gọi hoài
Đá trơ trơ!
Anh ngỡ tình ta như biển rộng
Nơi về hội ngộ của giòng sông
Sông lạc nơi nào miền cát nóng
Chẳng về cùng biển sông còn không?
Lộng gió làm trùng dương bối rối
Anh ngồi nghe sóng giống lòng anh
Chim biển bay về đâu mà vội
Ghềnh đá ướt từng giọt long lanh
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment