Con sông nằm hong nắng
Nắng lung linh giòng trôi
Cội cành vươn hong nắng
Lá chớm thay màu rồi
Trưa đầu Thu quạnh vắng
Gió sẽ sàng lá bay
Trong căn phòng tĩnh lặng
Học bài mà nhớ ai
Ngày thoắt mưa thoắt nắng
Nhỏ thoáng hờn thoáng mong
Mong manh mà sâu nặng
Nhiều khi đến nao lòng
Như mùa Thu lộng lẫy
Khoe sắc vàng son kia
Lúc mưa dầm buồn vậy
Muôn cành-lá chia lìa
Kìa cứ như Hoàng Cúc
Ấp ủ hoài nắng Thu
Trong đêm sâu hun hút
Cúc vẫn vàng mộng du
Dù xa xôi cách trỡ
Dù Nhỏ còn nghi ngờ
Sông bên bồi bên lở
Không ngừng trôi bao giờ
Hững hờ Thu vẫn đến
Mong chờ sẽ đoàn duyên
Nhỏ có tin định mệnh?
Dẫu cho tình truân chuyên
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment