Buồn theo lời hát mông mênh
Nhớ quê quá đỗi, bắt đền ai đây?
Ngoài thềm Thu úa hàng cây
Đêm hiu hắt lạnh
Vơi đầy niềm riêng
Gió lùa ngỡ sóng sông Tiền
Xuôi giòng hai đứa láng giềng Nhỏ ơi
Xuồng ai ghé bến thãnh thơi
Quá giang cùng Nhỏ trọn... đời chịu không?
Xứ mình lắm rạch nhiều sông
Xuồng riêng hai đứa bềnh bồng rong chơi
Ghé vô cô lái đò ơi!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment