Anh một mình làm thơ đêm nay
Bỏ quên tiếng dế ở bên ngoài
Bỏ quên sao thức chờ khung cửa
Bỏ lá vẫy hoài mõi không tay?
Đêm cuối tuần dài hơn đêm xưa
Dường như Thu lạnh nhớ thương vừa
Dường như Nhỏ biết anh mòn mõi
Điện thoại anh chờ không tiếng thưa
Mưa cuối cùng ngừng rơi liên miên
Đêm Thu tha thướt thả tóc huyền
Ngàn sao theo nước trôi về biển
Phố lạ mình anh buồn tự nhiên
Trăng muộn phiền chi mà quên soi
Sông vắng dường như ngủ quên rồi
Ừ thôi, chắc Nhỏ giờ say ngủ
Thương nhớ cũng đành thầm gọi thôi
Đêm tối nên sao lấp lánh ngời
Xa vắng nên hoài mong không vơi
Thương quá nên lòng anh chờ đợi
Nhỏ có hiểu lòng anh, Nhỏ ơi?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment